Donnez votre avis sur Yahoo! 360°
Créez votre propre page Yahoo! 360°

white_oleander (glass_sho...)

Accueil  |  Blog  |  Amis  |  Listes  |  Groupes

  • École:FTU (ESCE)

white_oleander n’est pas connecté(e) à votre page Yahoo! 360°.

Dernière mise à jour :
mer., 28 mai 2008
Membre depuis : juillet 2006

[nhà trên núi] no HOPE no LOVE no GLORY no HAPPY ENDING--> Cliquez ici Répondre

1 - 5 sur 13 Début | < Préc. | Suiv. > | Fin

white_oleander Affichage des articles complets | Affichage de la liste des articles

nơi ko mưa ko buồn và ko lãng đãng........

Article du 15 avril 2009
Article du 15 avril 2009 agrandir

(Little Thoughts's flickr)

mercredi, 15 avril 2009 - 18:10 (CEST) Lien permanent | 0 commentaires
GỐM ĐÃ NUNG THẾ ĐẤY
GỐM ĐÃ NUNG THẾ ĐẤY agrandir

(LĐ) - Thành cho tôi xem hai bức tượng đất nung có tên "Tự hoạ" của cậu. Kỳ lạ là cả hai bức tượng chân dung ấy trông giống hệt gương mặt người nặn ra nó - một cậu bé chưa bao giờ nhìn thấy mặt mình, cũng như không bao giờ được nhìn thấy những tác phẩm ấy của mình...


"Khó nhất là biết miệng mình dày hay mỏng"


Tôi gặp "nghệ sĩ điêu khắc" nhí này ở một lớp học đặc biệt: Lớp dạy làm gốm cho học sinh khiếm thị tại Trường PTCS Nguyễn Đình Chiểu (Hà Nội)*, vừa được khai giảng hôm 11.11 vừa rồi. Một lớp học nhỏ, tưởng như không có nhiều chuyện để nói, khi mà chuyện trẻ khiếm thính, khiếm thị chơi nhạc, vẽ tranh... từ lâu đã không còn là chuyện lạ. Tôi chỉ thấy lạ, khi ngồi nhìn Thành nặn bức tượng đất nung mà sau đó quả nhiên Thành đặt tên nó là "Tự hoạ".

Một thao tác nặn tượng chưa từng thấy ở nhà điêu khắc nào: Một tay cầm đất, một tay chốc chốc lại quờ lên mặt mình, lần hồi từng hốc mắt, sống mũi, khoé miệng... Lơ mơ loạng quạng thế thôi mà mỗi một đường nét trên mặt tượng hiện ra, bức chân dung tự hoạ người nặn nó lại càng trở nên rõ nét và sống động. "Tự hoạ" mình, Thành làm hẳn hai bức. Một bức tên "Mặt vui", bức còn lại tên "Mặt buồn". Thành bảo: "Nặn mặt vui khó hơn nặn mặt buồn. Vì khi cái mồm mình cười, rất khó biết mồm mình dày hay mỏng...". Thành bị bệnh tim từ bé, cũng vì bệnh tim mà dẫn đến hỏng mắt. Thành nói, vì vậy mà bên cạnh chân dung, em còn thích nặn tượng phong cảnh, mà nhất là cảnh chùa chiền. "Vì nặn những thứ đó, em tự dưng thấy dễ thở..." - Thành bảo.

Không chỉ Thành mà cả Mai cùng nhiều "nhà điêu khắc" trong lớp làm gốm khiếm thị ấy thích nặn tượng mái đao, ngọn tháp... Mai nặn được một bức tượng hình tháp, khiến thầy giáo hướng dẫn, hoạ sĩ Đỗ Quốc Vị sững người: "Quá hay về mặt cấu trúc! Cả một chuỗi thẳng vút lên, tự dưng lõm xuống một cái hốc đen tròn và phụ cận, là những cái mấu tháp nhọn hoắt. Nếu là mình, có khi mình chỉ biết chuốt thẳng một lèo, chứ không cảm thấy được: Đến đâu là cần phải có một lỗ thủng không gian như thế, những cái mấu bắt vít vào thời gian như thế...".

"Nghệ sĩ gốm" Bùi Thế Thành với hai tác phẩm "tự hoạ".
"Lại vẫn là câu chuyện lạ kỳ về linh giác ở những người khuyết tật! (Giới hoạ sĩ gọi "linh giác" này là "con mắt sau gáy" - T.A) - ông Vị nói - ở những người khiếm thị, linh giác ấy lại càng đặc biệt. Nếu như người khiếm thính khi ngồi vẽ có cái "kim chỉ nam" của "thiền định": Không nghe, không nhiễu..., thì người khiếm thị khi nặn tượng cũng được trời phú cho khoảnh khắc vàng đó của trạng thái "thiền định". Giống như khi ta nhắm mắt lại, sẽ lập tức cảm thấy nhìn được rộng hơn, sâu hơn, không còn bị bó hẹp trong bốn bức tường và trí tưởng tưởng nhờ đó được tung hê, giải thoát...".

Ông Vị không đồng ý với so sánh: Những tác phẩm đất nung của những cô cậu học trò khiếm thị của ông với những chú tò he dân gian. Vì ông cho rằng: "Tò he được tạo ra từ những dập khuôn, lối mòn, còn những tác phẩm của các em dù còn ngây ngô vụng dại thì vẫn là được sáng tạo nên trong trạng thái đích thực của người nghệ sĩ: Là duy nhất, đầu tiên, không lặp lại". "Và hẳn cũng là nghệ sĩ, trong sự "hy sinh" vì nghệ thuật của người sáng tạo: Những người làm ra tác phẩm lại là những người không bao giờ được nhìn thấy "đứa con tinh thần" ấy của mình" - hoạ sĩ Đào Ngọc Huỳnh nói.


Lòng nhân - "gốm quý" không nung bằng lửa


Chỉ là một lớp học nhỏ, nhưng để có được nó, có người đã đi suốt một chặng đường 10 năm trời từ đất nước Thụy Điển xa xôi. Đó là bà Elisabeth Persson - một nghệ sĩ gốm hiện sống độc thân tại một thị trấn nhỏ phía nam Thụy Điển. Năm 1997, lần đầu tiên bà đến VN, trong một chương trình hợp tác cùng Hội Mỹ thuật VN. Giữa những lần qua lại để tổ chức triển lãm giao lưu giữa hai bên và nghiên cứu nghệ thuật gốm, bà đã đến thăm làng gốm Bát Tràng. "Tại đây, do không may gặp phải một tai nạn lò nung, bà đã suýt bị hỏng mắt" - hoạ sĩ Thẩm Đức Tụ, một cộng sự VN thân thiết của bà nhớ lại.

"Đã từ lâu, tôi luôn tự hỏi: Nếu không có thị giác thì con người tiếp cận với nghệ thuật thế nào? - Bà Elisabeth nói - cho đến khi, được đi xem triển lãm của hoạ sĩ Lê Duy Ứng - người nổi tiếng với bức chân dung Bác Hồ vẽ bằng máu khi hai mắt đã bị mù. Tôi chợt nhận ra mình thích những tác phẩm của hoạ sĩ sáng tác sau khi mất thị lực hơn là trước đó và hiểu rằng: Người nghệ sĩ dẫu mất đi đôi mắt, vẫn có thể mở ra một cánh cửa khác, để cảm nhận thế giới, có khi còn vẹn đầy hơn những người bình thường khác".

Từ cơ duyên đồng cảm ấy, mà trong suốt 10 năm qua, bà Elisabeth đã 16 lần sang VN, cho một dự án mà bà hết lòng theo đuổi: Đưa nghệ thuật đến với trẻ em khiếm thị VN - một công việc không chỉ đòi hỏi nhiệt huyết, thời gian, mà còn cần nguồn lực tài chính. Công việc giảng dạy nghệ thuật tại Thụy Điển không đủ để bà dốc tiền túi theo đuổi dự án. Thế là năm 2000, khi cha bà qua đời, bà đã quyết định dùng toàn bộ số tiền thừa kế để thực hiện dự án: Xây dựng tại Trường Nguyễn Đình Chiểu một trường nghệ thuật thu nhỏ, một thư viện máy tính cho các em, đưa tranh của các em đi triển lãm tại Thụy Điển. Tháng 5.2005, bà tổ chức một đoàn 7 học sinh khiếm thị sang Thụy Điển giao lưu và được Hoàng hậu Thụy Điển đón tiếp tại hoàng cung. Trong hơn một giờ đồng hồ, các em đã biểu diễn văn nghệ và tặng hoàng hậu các bức tranh của mình.

Các em thiếu nhi đang nặn trái tim theo trí tưởng tượng của mình.
"Cũng vì cái "tội" "ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng" ấy mà bà ấy thậm chí đã phải đánh đổi cả hạnh phúc gia đình" - hoạ sĩ Thẩm Đức Tụ kể. "Hoá ra ở nước nào cũng vậy, cứ phàm là đàn bà tuổi Tuất thì đều vất vả vì toàn tự "đeo nợ" vào thân!" - ông Tụ lắc đầu thương bà bạn già. Cô học trò Mai thì thương bà bằng một ý tưởng khác: Em muốn nặn tượng bà. Nhưng em nói, em lo là mình không làm nổi, vì em đoán chắc là bà đẹp lắm.

Cảm động trước tấm lòng đó của bà, nhiều cá nhân, tổ chức tại Đức và Thụy Điển (DED, LION CLUB...) cùng nhiều hoạ sĩ, nghệ sĩ tạo hình VN như: Thẩm Đức Tụ, Đỗ Quốc Vị, Nguyễn Tường Linh, Đào Ngọc Huỳnh (hoạ sĩ Báo Lao Động) đã cùng chung tay góp sức. Những bức tượng gốm (đúng hơn là đất nung) của các em nhìn thì đơn giản thô sơ, nhưng để giúp các "nhà điêu khắc" khiếm thị chạm được vào nghệ thuật và đánh thức được "linh giác", các họa sĩ đã phải mất hai năm ròng đứng lớp để truyền cho các em kỹ năng nặn tượng cũng như niềm hứng cảm.



Bài học vỡ lòng về trái tim


Dạy học trò một kỹ năng mà chính các em lúc đầu cũng không tin là mình sẽ làm nổi, bà Elisabeth đã bắt đầu bằng một đề bài đơn giản: Mỗi em hãy nặn một hình trái tim theo tưởng tượng của mình và việc cần làm sau đó là hãy tìm một chỗ để đặt nó lên. Những lóng ngóng lúc đầu dần được thay thế bằng những sáng kiến: Có em thả trái tim của mình lên một chiếc thuyền với mong muốn trái tim sẽ cập được bến, em thì nâng trái tim bằng một chiếc lá vì muốn trái tim mãi tươi xanh, em thì đặt trái tim lên một đôi guốc vì muốn trái tim đến được khắp muôn nơi... Riêng Mai lại bướng bỉnh bắt trái tim của mình đứng yên một chỗ ở vị trí ban đầu của nó: Ngực trái. "Vì chỉ ở đó, trái tim mới luôn không ngừng đập và luôn nóng bỏng yêu thương" - em nói.

Chúng tôi vì vậy khuyên Mai là nếu muốn nặn tượng bà Elisabeth, cứ gì phải nặn gương mặt đẹp mà em chưa bao giờ được nhìn thấy, sao không thử nặn chính trái tim mà em luôn cảm thấy? "Tôi vẫn tin với trẻ khiếm thị, điêu khắc, mà phương tiện là những đôi bàn tay đầy mẫn cảm sẽ là ngôn ngữ gần gũi nhất, hơn là hội hoạ. Bởi tranh thì thể hiện trên không gian hai chiều, tranh "làm khó" ta hơn trong tưởng tượng, còn điêu khắc thì thể hiện trên không gian ba chiều và tạo điều kiện nhiều hơn cho trực cảm" - bà Elisabeth nói.

"Và cái chính là khát vọng - hoạ sĩ Đỗ Quốc Vị tiếp lời - bởi nếu không có khát vọng, khó ai có thể làm được gì lớn trong nghệ thuật. Và cái các "nhà điêu khắc khiếm thị" của chúng ta có còn nhiều hơn chúng ta, đó chính là khát vọng. Khát vọng được làm những điều phi thường so với các em, được sống vui và có ích". Rồi ông ước: Giá kể từ lớp học này mà làm được một cái triển lãm, giới thiệu những tác phẩm của các em. Giá kể có những người giàu đến xem triển lãm và họ mua cho các em một vài bức tượng, để các em có được niềm vui: Sáng tạo của các em đã được người đời đón nhận... Tôi thì nghĩ: Giá kể mà có cái triển lãm ấy, và có người đến hỏi mua, chưa chắc cậu bé Thành sẽ chịu bán hai bức "Tự hoạ" của cậu đâu! Vì nhận biết mặt mình khó đến thế cơ mà!

Thiên An
samedi, 4 avril 2009 - 15:35 (CEST) Lien permanent | 1 commentaire
Article du 26 janvier 2009
Article du 26 janvier 2009 agrandir





Xh cuối cùng cũng 19


cơ mà hnay tớ bắt đầu thử uống rượu, nên h đầu cứ quay mòng mòng :">

post entry jữ chỗ vậy thôi, lát tỉnh sẽ vít ^^ yu các ty nhắm cơ :x:x:x

tạo đk cho bạn nào nghẽn mạng, nhưng k thay thế quà ^^ happy happy year







dimanche, 25 janvier 2009 - 23:19 (CET) Lien permanent | 4 commentaires
l'amant
l'amant agrandir




Nhìn lại một sự kinh điển – Huyền thoại Leica M6





By Frank Van Riper

Lần đầu tiên tôi gặp gỡ với Leica thấm thoát đã 40 năm về trước. Khi ấy, trong Central Park Lake bạn tôi là Marty một người có thể nói là nghiện nặng, chụp rất tốt, là phóng viên của trường chúng tôi - một High School Newspaper. Ở thời điểm đó Marty đã dành dụm được số tiền đủ để mua chiếc M2 mới và khoe với tôi một cách hết sức tự hào khi chúng tôi đi off cùng nhau ở Manhattan. Nếu như trí nhớ của tôi k0 quá tồi thì khi ấy tôi đang dùng “Dekon” một loại SLR tương đối rẻ và đang cố gắng bước chân vào thị trường với cái tên mới - “Nikon”.

Ngay cả đối với một đứa trẻ ở tuổi xì tin, chất lượng của chiếc Leica đó là k0 thể phủ nhận. Độ mượt mà khi thao tác với lens, cảm giác giải thoát và chắc tay khi cầm nó. Có một ấn tượng khắc sâu vào lòng tôi ngày đó là tiếng màn chập k0 giống bất cứ một chiếc máy nào mà tôi đã từng nghe. Nó thật nhỏ nhưng lôi cuốn, dịu dàng và cám dỗ chứ k0 loảng xoảng nhưng mấy cái SLRs.

Tôi k0 biết vì sao, nhưng tôi đã đào tẩu, tôi đã là kẻ ngoài cuộc trong suốt 40 năm. Vâng, bốn thập niên và để đến mãi tận giờ đây tôi mới có thể nói rằng chiếc Leica huyền thoại M6-TTL mà tôi đang dùng là chiếc máy ảnh tốt nhất tôi đã từng có. Bỏ qua hết Nikons, Hassys, thậm chí cả Zone VI 4×5 view camera.

Tôi đang đầy cảm hứng và hãy để tôi kể cho bạn một câu chuyện.

Marty và tôi thường xuyên đi chụp chung, đôi khi chúng tôi phải trốn học để làm được điều đó. Một lần, đừng hỏi tôi như thế nào. Marty đã cố gắng để thử sức với một trong những tạp chí hàng đầu về thời trang là Vogue (nếu như bộ nhớ của tôi còn hoạt động) trước khi tôi biết đến nó. Chúng tôi lại trốn học và mang theo một em mẫu đẹp lộng lẫy và vật lộn cả buổi sáng ở Times Square. {Đúng ra chỉ có Marty chụp còn tôi thì toàn lăng xăng và chủ yếu là ngắm em mẫu đó. Hey, lúc đó tôi mới 15 tuổi. OK?}

Tại Central Park trong những ngày xuân tuyệt vời của New York chúng tôi đã thuê một chiếc thuyền, với hi vọng kiếm được một ít ảnh chụp từ dưới nước nhưng bất thình lình một tai nạn khủng khiếp đã xảy ra. Loắng ngoắng mãi chúng tôi mới chèo được chiếc thuyền ra giữa hồ thì cũng là khi chúng tôi nhìn thấy nước. Rất nhiều nước… ở trong thuyền.

Nếu như cái Leica của Marty được ví như chiếc xe mới thì nó vẫn còn sặc mùi của các vật liệu, nó thực sự còn quá mới vì vừa được nhấc ra từ cái hộp. Tôi thực sự lo lắng về cái máy của Marty. Chúng tôi bơi như bị ma đuổi và lạy trời cũng đã vào được tới bờ. Sự hăng hái của cuộc du ngoạn bằng thuyền kết thúc và cảm xúc bấm máy lại bắt đầu.

Những kỉ niệm về chiếc M2 đó vẫn còn đọng nguyên trong tôi.

Trong suốt 40 năm, hầu hết tôi đã dùng Nikons khi chụp 35mm, Hassys cho những việc cần tới Medium và rất thường xuyên là Mamiya 6 Rangefinder. Tuy nhiên, suốt quá trình đấy tôi vẫn k0 thể k0 để í tới một thứ mà người ta gọi là văn hóa của Leica. K0 thấy loại máy ảnh nào khác đặc trưng đến như vậy, người ta sưu tầm nó như sưu tầm những tác phẩm điêu khắc, chúng giữ giá kinh khủng. Những ông bạn nhà báo của tôi tỏ ra rất tín nhiệm (cả RF lẫn SLR) vì chất lượng quang học vượt trội của chúng, ngay cả khi do sức ép của tòa soạn buộc họ phải chuyển sang digital.

Tôi muốn có một cái Leica để xem vì sao nó mê hoặc lòng người, nó đã làm tôi hoa mắt khi còn trẻ và bây giờ thì sao, khi tôi đã trưởng thành?

Hoo boy, Leica đã gửi cho tôi mượn một chiếc M6 trước chuyến đi Prague vào tháng trước, và tôi đã k0 mất nhiều thời gian để quyết định mua nó. Vâng, ngày nay thế giới là của Autofocus, Program-mode, Motordriven… và vì thế tôi không khuyên ai mua nó nếu là để bắt đầu. Leica M6 là một nấc để bước lên sự nghiêm túc chứ k0 phải lối vào cho những kẻ hời hợt.

Còn nữa… còn nữa… nó là chiếc máy ảnh được gỡ bỏ toàn bộ những yêu cầu về điện tử. Là chiếc máy manual toàn bộ. Rangefinder focusing cũng là cách được dùng phổ biến trước thời của SLR cameras. Trong hầu hết các tình huống nó cho kết quả chính xác hơn SLR, đặc biệt trong điều kiện ánh sáng yếu, k0 ồn ào. Nó được gia cố chắc chắn như một cỗ xe tăng nhưng lại được thiết kế sang trọng bởi Mercedes-Benz. Vì vậy, theo lí thuyết hay bất cứ cách nói nào khác. M6 là một chiếc máy ảnh tuyệt vời nếu bạn muốn nhuần nhuyễn kĩ năng phơi sáng và bố cục trong nhiếp ảnh.

Thực tế, dù là, tôi đánh giá M6 như một công cụ được thiết kế đặc biệt cho những mục đích đặc biệt, và vì thế đối với những người chơi ảnh nghiệp dư ở mức trung bình thì họ thường có cảm giác nó có quá nhiều hạn chế. Ví dụ sync flash chỉ được ở 1/50, và như vậy nghĩa là k0 chụp được fill-in flash, hoặc “synchro-sun” một bức ảnh ở ngoài trời. M6 k0 có đèn pop-up flash bởi nó là rangefinder camera, k0 gắn được tele lenses dài hơn 135mm cũng như những zoom lenses rất phổ biến ở SLRs ngày nay. Nếu bạn đã từng dùng máy ảnh và bắt nó làm tất cả các công việc cho bạn thì có thể bạn sẽ cảm thấy M6 hết sức phức tạp. Thậm chí tôi còn chưa nói cho bạn biết rằng để lắp film bạn phải tháo toàn bộ cái nắp ở dưới đít máy. (Mới đây, khi tôi hỏi một người quản lí hãng Leica rằng: Nếu như có một cơ hội thì liệu Leica có thiết kế lại M6 để có thể lắp film được từ phía sau máy như những loại khác k0. Ông ta trả lời rằng làm như vậy sẽ giảm đi sự chắc chắn và điều đó là k0 thể chấp nhận được)




leica 07



Vậy cái gì đã đem lại cho M6 một sức mạnh phi thường?

Rất đơn giản, Leica M6 được thiết kế quá đẹp và hoàn hảo, vô cùng chắc chắn, êm, sắc sảo và sexy hơn bất cứ cái camera nào mà tôi đã từng cầm trên tay.

Là một nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp, tôi sẽ sử dụng M6 cho những mục đích riêng và k0 bao giờ phải hối hận khi bỏ ra cả ngàn bạc để có một công cụ tốt, phục vụ cho một nghề nghiệp tốt. Tôi sẽ sử dụng chiếc máy này cùng ống kính medium wide trong những điều kiện ánh sáng cho phép. Sắc như dao cạo và nhanh như chớp là f.2, 35mm Summicron mà Cartier-Bresson đã từng dùng.

Cuối cùng, đó là chiếc máy ảnh mà tự bản thân nó sẽ biết cách để đi vào đời bạn. Tao nhã và kín đáo, chính là nó… và vì thế tôi k0 thể k0 mang nó mỗi ngày.

Thật buồn, tôi đã mất 40 năm để nhận thức được điều ấy.

Translated by Trauvang @ VNPhoto.net





leica 01



---------------------------------------------------------------






Sung to the Gilbert and Sullivan tune

“ A Very Modern Major General”

The Scene:
A photographic gathering in an upmarket hotel. The Master Amateur is holding forth on the glories of Leica. He is dressed in a battered old raincoat and a French beret. In his hand is a battered M3 covered with black tape. 
He is surrounded by a chorus of paunchy middle-aged men, each wearing an enormous autofocus SLR with zoom lens. The lenses bounce on their bellies when they sing...... 


(MASTER AMATEUR)

I am a total devotee of Leica M photography.
I will not buy a digicam, I won't do videography.
I read the work of Lager with his product list canonical.
I'll never use a plastic lens with focus ultrasonical.

I look at other cameras with an attitude that's whimsical.
I do not want an SLR with viewing pentaprimsical.
The look of glass from Asia makes me squint my eyes and squirm a knee. 

I'd rather get my lenses from a little town in Germany.

(CHORUS) 

He'd rather get his lenses from a little town in Germany. 

He'd rather get his lenses from a little town in Germany. 

He'd rather get his lenses from a little town in Germa-Germa-ny. 


(MASTER AMATEUR) 

I will never put my camera on a tripod that is teetering. 

I cannot understand the need for modern matrix metering.

Look back upon my history, it's all in my biography: 

I am a total devotee of Leica M photography. 


(CHORUS) 

Look back upon his history, it's all in his biography: 

He is a total devotee of Leica M photography.

(MASTER AMATEUR) 

I love my Leica cameras with passion that's tyrannical 

A rangefinder, a floating frame, and everything mechanical.

The shutter curtain's rubberized, and fashioned from the finest silk.

The lenses have a bokeh that is smooth as summer buttermilk.

My fifty f-two Summicron takes landscapes that are lyrical.

I pierce the gloomy shadows with my Summilux aspherical.

I must have Leica quality although it costs me lots o' bucks.

I bought a ninety APO, I'm saving for a Noctilux.

(CHORUS) 

He bought a ninety APO, he's saving for a Noctilux. 

He bought a ninety APO, he's saving for a Noctilux. 

He bought a ninety APO, he's saving for a Nocti-Nocti-lux.

(MASTER AMATEUR) 

I develop all my Tri-X film in acid that's ascorbical. 

I try to make my photos have a reference metaphorbical. 

And so throughout my history, you'll find in my biography: 

I am a total devotee of Leica M photography. 



(CHORUS) 

And so throughout his history, we find in his biography: 

He is a total devotee of Leica M photography. 


(MASTER AMATEUR) 

I want to be like Eisenstadt and Smith and Frank and HCB. 

I take my Christmas photos in a style that's documentary. 

I never shoot at weathered rocks and twisted trees and gnats and logs. 

There's universal pathos in my pictures of my cats and dogs. 


I lurk in bars and coffeshops, and stalk the streets with Delphic glee. 

To shoot unwary passers-by with Leica mounted pelvically. 

But when I spy a plant that has a lovely flower's bloom upon. 

I take a dazzling close-up with my dual-ranging Summicron. 


(CHORUS) 

He takes a dazzling close-up with his dual-ranging Summicron. 

He takes a dazzling close-up with his dual-ranging Summicron. 

He takes a dazzling close-up with his dual-ranging Summi-Summi-cron.

(MASTER AMATEUR) 

And although I've tried the other brands they always are inferior. 

They can't resolve the fuzz upon a baby's bare posterior. 

That's why throughout my history, you'll find in my biography: 

I am a total devotee of Leica M photography. 



(CHORUS) 

That's why throughout his history, you'll find in his biography: 

He is a total devotee of Leica M photography

by denzel1301 - vnphoto.net










leica 03



------------------------------------------





ty của Xh hiện h đấy,





ờ kỳ diệu làm sao, beauty trên này já chỉ ngót nghét có hơn 9000$ tẹo thôi :">


có bạn nào yêu bạn thật nhiều, mùng 1tết năm nay rinh về cho bạn người tình trăm năm này đi






tự dưng nhớ ng yêu thì post lên cho đời đỡ âm u thôi,


nhớ nhung xong rồi thì lưu luyến mấy bạn cũng phải quay lại vs lsử học thuyết ktế đây




ôiiii đời biết bao giờ mới đẹp thế :((:((


















Photobucket





---------------------------------------------





bonus ảnh cuối, bác Tuyết h đang sở hữu ẻm này, mềm hơn nhìu, có đâu ~ 1000 thôi :">
cơ mà hem hiểu sao k có cái vỏ da, thay = cái vỏ bạt to oạch chả xih, hay thằg nhờ mua hộ nó thủ mất òi :(



leica 05










Leica mới ra loại 2 trong 1, cơ số kết hợp, dưng mà to nhắm, ko xinh, bạn k yêu :x:X mà có cũng chả có sản để mà yu :"> cứ phải tương tư chay vậy hoài, bùn nhắm :"> haizzzz










leica 08
Tags: passion
vendredi, 2 janvier 2009 - 18:08 (CET) Lien permanent | 3 commentaires
Article du 27 décembre 2008
Article du 27 décembre 2008 agrandir





Con bé đấy chẳng phải em nó, nó chị em vs con kia như vs many đứa khác kém tuổi nó trên đời.











Con bé đấy không phải bạn thân nó, trên đời này nó chỉ có 1 đứa gọi bạn thân









Bạn bình thường thôi cũng không, lý do rất đơn giản, con bé có bình thường bao giờ đâu.






Cánh tay hay chân, trái hay phải gì cũng không tuốt, nó xưa nay vẫn là một tổng thể hoàn chỉnh, chẳng cần đến ai.







Con bé đó ngày xưa hay lẽo đẽo lượn lờ vs nó, jống con chó con, đáng yêu lắm, nhưng hôm rồi thấy cái card LOVE MY DOG không dám mua, uh ... gọi nhầm giống chị này là nhiễu sự lắm.














Nó cũng từng bảo, con gái nó sau này không bao giờ giống con bé kia, không xấu xí thế được, con nó phải xuất chúng hơn nhiều, giống mẹ nó, dù rằng đôi khi, bà trẻ nhà nó về nhà ôm con, nó lại thèm được ôm con bé.







Ai đó gọi 2con là người yêu của nhau, nghe ngu thật, nó đương nhiên yêu gái xinh tươi, nhưng con bé đấy xinh tươi, tuỳ lúc.












Đúng mà, con bé đấy có nhiều công dụng hơn 1 cái chăn 37o mà, đơn giản, chăn không biết cãi, con bé này, còn biết chửi.











Nó hay gọi con bé này là cái bao cát, nó thích xả gì mà chẳng được, oh nhưng mà, ai chưa từng thấy bão cát, chứ nó thì, thấy nhiều rồi.













Nó chưa từng nghĩ về việc định nghĩa con bé đó.


















les amantes









tương lai, hy vọng của nó ư, không phải, chắc chắn không phải,

lạ là, mỗi lần nghĩ về viễn cảnh sau này, bao giờ cũng thấy hình ảnh con bé đó.















chí cốt, tâm giao, nghe xa lạ thế,

dẫu cho nhiều khi,

con bé nhắc cho nó những điều nó không muốn nhớ

xoá cho nó những thứ nó không muốn quên

dẫu cho nhiều khi,

nó ước

con bé kia là cái gương

đập sẽ dễ hơn nhiều













là cái gì mà khiến nó thấy mình nhăn nhở

ngay cả khi mua "je voudrais que quelqu'un m'attende qq part"













là cái gì mà khiến nó điên,

khóc,

cười,

ngượng,

chày,

trơ

















là cái gì mà khiến nó lúc nào cũng phải lo lắng
















là cái gì ...







de 18



Là cái gì thì hôm nay cái đấy cũng 18 rồi,

lên thành rồi,

già rồi,

khú rồi,
















chỉ có con quái đấy mới có thể chọn một ngày quái đản như hôm nay để đánh phẹt 1phát cái mốc quan trọng này.




... một ngày không nắng




... vừa lạnh vừa mưa.






trefle




sáng nay, mẹ nó bảo,


mùng 1 mưa là có lộc



















birth de








------------------------------------------------------------------------


nó vẫn hay nói với tất cả những người quen cả 2 đứa,





rằng con bé đấy còn sống đến bây giờ quả là kỳ tích.





nhưng cho nó gặp được con bé kia, còn là điều kỳ diệu hơn










de ngo



entry trên chỉ là việc fụ, đã xong, đọc đến đây k com no prob ^^!


nhưng mùng 1 tháng sau, ắt phải nhớ ngày gì, ì ạch gõ công phu nãy giờ, cũng chỉ vì mđích chính đấy thôi :x:X:X



Tags: birth
dimanche, 28 décembre 2008 - 15:02 (CET) Lien permanent | 4 commentaires

Ajouter white_oleander dans Ma page Yahoo! personnalisée :

Ajouter dans Mon Yahoo!RSS (infos sur Mon Yahoo! et les fils RSS)
1 - 5 sur 13 Début | < Préc. | Suiv. > | Fin